ĐẦU BẾP VIỆT JACK LEE: TÔI NẤU ĂN NHƯ MỘT NGÔI SAO GIẢI TRÍ

bánh quy giòn
Cách làm bánh quy
June 4, 2016
maki-sushi
Cách làm Sushi
June 6, 2016

ĐẦU BẾP VIỆT JACK LEE: TÔI NẤU ĂN NHƯ MỘT NGÔI SAO GIẢI TRÍ

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh

Đầu bếp Việt Jack Lee hiện là Đại sứ Ẩm thực của trường Dạy nghề Ẩm thực NetSpace. Tháng 9 tới, anh sẽ ra mắt cuốn sách “Câu chuyện của Jack Lee”. Còn bây giờ là câu chuyện anh kể với Esquire.

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh

Không nhiều đầu bếp có vinh dự là đối tác thân quen của những ngôi sao hàng đầu Hollywood, các ông trùm công nghệ cỡ Steve Jobs… như đầu bếp Việt Jack Lee. Một anh chàng vô danh mang dòng máu gốc Việt, tha hương xứ người, tiếng Anh bập bẹ, đã phải trải qua những thăng trầm gì để gặt hái được thành công trên đất Mỹ? Không chỉ vậy, anh còn là một đầu bếp ngôi sao xuất hiện trong những chương trình vào bếp hàng đầu tại Việt Nam như Chuẩn cơm mẹ nấu…

Thật lạ là những “người hùng” gốc Việt tạo lập được tên tuổi nơi xứ người luôn cho tôi cảm giác thân thiện, gần gũi. Jack Lee cũng vậy, anh đến studio của Esquire trước giờ hẹn, cởi mở và chủ động trò chuyện với ê-kip hình ảnh. Dẫu khuôn mặt anh toát lên thần thái vui vẻ, tự tại thì tôi vẫn thấy ẩn sau vầng trán rộng rãi và làn da rám nắng đó là những thăng trầm nghiệt ngã. Tôi thoáng nghĩ rằng Jack Lee gợi nhớ đến những tài tử điện ảnh Hong Kong những năm 1990 bởi nét phong trần và cử chỉ phóng khoáng. Ông chủ nhà hàng Acacia Veranda Dining (TP. HCM) đã dành cho Esquire một buổi trò chuyện vô cùng cởi mở ngay sau thời gian chụp hình.

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh 2

ESQUIRE (ESQ): Chào Jack, ít có nhân vật nào chụp hình trong studio nhanh như anh đấy.

JACK LEE (JL): Bản tính tôi vui vẻ, khi Art Director đề nghị tôi diễn một chút và tôi chỉ việc thể hiện như tôi thường ngày (cười). Nếu chụp một cách quá nghiêm trọng thì có lẽ không nhanh được đến vậy.

ESQ: Không chỉ là đầu bếp hàng đầu, giờ anh còn là người của công chúng tại Việt Nam nữa. Điều này mang lại cho anh những sướng khổ thế nào?

JL: Tôi không hay than vãn. Hễ vào công việc là tôi làm hết mình và nhiệt tâm. Vui nhất là tôi được truyền cảm hứng cho nhiều người về ẩm thực. Những bí quyết tôi chỉ cho mọi người sẽ có ích cho sức khỏe, niềm vui và cả thái độ thưởng thức món ăn cho mỗi gia đình. Ẩm thực là cầu nối đến trái tim và nơi khởi nguồn của những chia sẻ, tâm tình mà. Còn khổ ư, không đáng là gì, ví dụ thỉnh thoảng tôi vẫn phải tá hỏa khi nếm phải đồ ăn còn sống của thí sinh dự thi. Tôi là giám khảo thì tôi phải nếm thử, đó là chuyên nghiệp.

ESQ: Tôi hy vọng việc làm giám khảo những chương trình vào bếp như vậy sẽ khiến tấm lòng anh bao dung hơn!

JL: Tôi đương nhiên là khó tính với vị giác và món ăn rồi nhưng tôi còn một tính cách khác là hào sảng lắm. Tôi sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm để các bạn nấu ăn tốt hơn vào lần sau và qua đó cũng để những gia đình xem truyền hình có thêm những kiến thức ẩm thực. Tôi không hề khó ăn khó ở, lúc mới về Việt Nam tôi dành nhiều ngày la cà ở chợ Bến Thành, các tụ điểm ăn khuya ở quận 10, Chợ Lớn, các “điểm sáng” ăn uống vỉa hè để nghiên cứu các món ăn Sài Gòn. Niềm đam mê của đầu bếp là gia vị, tôi thích phiêu lưu để tìm tòi những gia vị mới và do đó, tôi cũng không hề sợ ăn phải món dở. Trải nghiệm nào cũng quý.

ESQ: Anh có vẻ phải lòng món ăn của Việt Nam?

JL: Nói nghiêm túc thì tôi đánh giá Việt Nam là một trong 5 nền ẩm thực lớn của thế giới. Hiện nhiều người nước ngoài đã bắt đầu thích ẩm thực Việt vì ngon, vì nhiều rau xanh và những người không thích những món Hoa nhiều dầu mỡ lại càng thích món Việt. Chỉ cần chúng ta biết cách truyền thông ra thế giới và chuẩn mực hóa các vấn đề vệ sinh thực phẩm thì với sự đa dạng của ẩm thực Việt, chúng ta dễ dàng chinh phục thế giới. Đâu có nơi nào trên thế giới có nhiều gia vị độc đáo như của Việt Nam. Chưa kể đến nguồn trái cây vô cùng hấp dẫn. Tôi nói đơn giản là trái gấc, một trong những trái đặc trưng và độc đáo của nước ta. Gần như không có một thứ trái cây nào trên thế giới có lợi cho sức khỏe hơn trái gấc. Việc đưa những món sốt chế biến từ gấc là một “công trình” đáng hãnh diện của tôi.

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh 3

ESQ: Tôi thấy những người đi lên từ hai bàn tay trắng như anh đều rất phóng khoáng, thú vị, thậm chí còn có chất “anh hai giang hồ”. Lúc mới sang xứ cờ hoa, anh đã lỳ như thế này chưa?

JL: Nếu không lỳ và dám lao ra đời thì mình sẽ bị cô lập ở xứ người. Tôi qua Mỹ lúc mới 10 tuổi, chẳng biết gì hết, ngoại ngữ cũng không biết. Tôi phải ráng học mọi thứ, cũng may tính tôi hiếu kỳ và ham học nên tôi có thể thích ứng nhanh với đời sống bên Mỹ. Lúc đi học nấu ăn, tôi có đi xin làm phụ bếp cho khách sạn danh tiếng Bel–Air ở khu Beverly Hills, họ từ chối tôi. Tôi quay lại 13 lần và cuối cùng họ nhận tôi làm không lương một năm. Tôi tình nguyện làm 14 tiếng một ngày, thậm chí cuối tuần tôi cũng làm. Lúc đó cực lắm, cái gì cũng đến tay tôi mà còn bị mắng nữa. Họ nói với tôi: “Nếu cậu không thích thì cửa ở ngay kia”. Nhiều người có lẽ sẽ không chịu được điều đó. Tôi thì không có khái niệm đầu hàng và tôi nấu ăn vì đó là đam mê lớn nhất trong đời tôi. Tôi quyết phải nấu ngon hơn cả những người được trả lương ở đó để họ phải nhìn tôi bằng ánh mắt khác.

ESQ: Anh chọn thử thách ở khu Beverly Hills chứng tỏ anh cũng có duyên làm người nổi tiếng lắm. Rồi sau đó, mọi chuyện thế nào?

JL: Cho đến khi tôi nhận bằng nấu ăn thì tôi đã khiến người quản lý ở đó phải phục tài nấu ăn của mình. Sau đó con đường của tôi rất thuận lợi, rất nhiều người đặt tôi nấu tiệc, các tạp chí đăng món ăn của tôi… May mắn của tôi là khách sạn đó là nơi các siêu sao, tỷ phú thường đến cư trú. Tôi có cơ hội nấu ăn cho vài người nổi tiếng và chính những ngôi sao ấy lại kể cho bạn bè mình về tay đầu bếp Jack Lee, nên tôi vinh dự được phục vụ cho rất nhiều ngôi sao hạng A như Charlize Theron, Stephen Baldwin, Oprah Winfrey…

ESQ: Tôi nghĩ may mắn không phải lý do chính. Beverly Hills không thiếu các đầu bếp siêu đẳng. Vậy điều gì khiến anh trở nên khác biệt trong mắt các thực khách VIP đầy khó tính đó?

JL: Chưa ai hỏi tôi về điều này. Xem nào, đầu tiên tôi rất tôn trọng sự riêng tư và cho họ thấy tôi sẽ không làm phiền họ kiểu xin chụp hình, xin chữ ký. Tôi hiểu, các ngôi sao thường quá mệt mỏi với công việc và đám đông rồi, khi đến Bel–Air, họ chỉ muốn yên thân và nghỉ ngơi. Lý do thứ hai có lẽ vì tôi khiến họ vui vẻ hơn. Có những bữa tiệc được tôi trình diễn trước mắt quan khách và tôi đã biến nó thành một show giải trí thực sự. Trời sinh tôi lạc quan, vui tính. Nhiều người nói dân châu Á hay mắc cỡ, ngại nói chuyện… nhưng đó không phải tôi. Tôi rất vui vẻ, cởi mở và thích làm lây lan sự vui vẻ ra xung quanh. Tôi còn giảng cho họ về những món ăn đó, nguồn gốc rồi các câu chuyện ly kỳ phía sau mỗi gia vị… Họ nghĩ món ăn mà họ đang ăn thật ý nghĩa, thế nên nó ngon hơn.Có ngôi sao còn khóc khi nghe tôi kể về món ăn làm tôi nhớ mẹ mình. Họ nói tôi chạm đến trái tim họ. Sau đó, họ kể với các ngôi sao bạn bè họ rằng: hãy chọn Jack Lee, tay này rất khác, rất vui.

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh 4

ESQ: Tôi vừa thoáng có suy nghĩ rằng, anh đã biến các ngôi sao hàng đầu thế giới trở thành khán giả trong show diễn của mình trong vài khoảnh khắc?

JL: Tôi chưa bao giờ nghĩ theo hướng này. Ở một góc độ nào đó, tôi khá là giống ngôi sao hành động châu Á Jackie Chan, chỉ khác là tôi “múa võ” trong bếp và “đao” của tôi cũng nhanh như chớp. Sự hoạt náo của tôi cũng chính vì tôi quá yêu công việc của mình, gian bếp là thánh đường của tôi, là sân khấu mà tôi tung hoành. Không chỉ là nấu ăn, tôi đã cho họ cảm giác thoải mái khi được làm một khán giả hồn nhiên xem tôi biểu diễn nấu ăn, cười khóc thoải mái, thay vì lên sân khấu diễn cho người khác xem. Hầu hết các ngôi sao không chỉ nhã nhặn cảm ơn tôi về bữa tiệc ngon miệng, họ nói tôi khiến họ cảm thấy rất vui vẻ và thấy quên hết những phiền não. Điều này là nguồn động viên lớn với tôi. Tôi nghĩ rằng, với bất cứ công việc nào trong xã hội, chúng ta đều nên cư xử như một nghệ sỹ sáng tạo với tình yêu và đam mê thì sẽ thuyết phục được người khác.

ESQ: Anh có kỷ niệm đáng nhớ nào trong chuỗi ngày làm nghệ sỹ ẩm thực này?

JL: Có lần tôi nhận được đề nghị chuẩn bị bữa ăn cho một nhân vật tỷ phú trên máy bay riêng. Ngài tỷ phú đó là người ăn chay nên các món ăn đều phải được chuẩn bị kỹ lưỡng. Đó là mẫu khách hàng rất khó làm họ hài lòng. Thật may tôi đã được đích thân ông ấy cảm ơn vì một bữa ăn đáng nhớ và điều đặc biệt, ngài tỷ phú đó là ông chủ huyền thoại của Apple, Steve Jobs. Ông ấy là một mẫu người sinh ra để làm thần tượng và truyền cảm hứng cho cả thế giới.

ESQ: Về Việt Nam với quá nhiều khác biệt trong môi trường làm việc, anh có bị sốc không? Phục vụ khách hàng Việt chắc chắn sẽ khác khách hàng Mỹ chứ?

JL: Tôi vẫn đi đi về về giữa hai nước. Nhiều khách hàng thân quen của tôi ở Mỹ luôn chờ tôi về để đặt những bữa tiệc đặc biệt mang đậm dấu ấn cá nhân của tôi. Nhưng tôi cũng cực kỳ yêu Việt Nam, không chỉ vì đó là quê hương mình. Người Việt rất nhiệt tình, không nghiêm túc một khách khắc nghiệt như người da trắng. Họ rất chịu khó, dẫu đời sống không giàu có gì nhưng họ vẫn biết cách vui vẻ. Ở Mỹ, hạnh phúc phải đi kèm điều kiện. Còn ở Việt Nam, chúng ta dễ vui hơn nếu tinh thần không bị trói buộc bởi quá nhiều ham muốn. Tôi thấy người Việt chỉ cần làm ăn lương thiện, cộng thêm chút hào sảng thì dẫu thu nhập thế nào họ cũng cảm thấy hạnh phúc. Một điều mà tôi thích nữa là cảm giác gia đình ở Việt Nam rất mạnh mẽ, ở nước ngoài thì 18 tuổi là cứ thế rời khỏi gia đình. Mối dây gia đình không còn quá đậm đà, sự văn minh đôi khi mang theo những hệ lụy băng giá trong tâm hồn con người. Và cuối cùng, là ẩm thực Việt quá tuyệt.

dau-bep-viet-jack-lee-hinh-anh 5

ESQ: Vậy giấc mơ Mỹ mà nhiều người nói đến, anh đã chạm đến và anh lại đang bận chạy show ở Việt Nam. Vì sao vậy?

JL: Hãy cẩn thận với cụm từ giấc mơ Mỹ. Nó không lãng mạn như nhiều người tưởng đâu. Nó khá vô cảm và đa số người ta sẽ bị dồn nén đến gục ngã và chấp nhận sống mòn một kiếp người rất bình thường, bình thường đến trầm cảm. Như đã nói, tôi về Việt Nam vì trọng tình cảm, bắt đầu là lời yêu cầu từ người bạn thân muốn tôi giúp trong việc kinh doanh nhà hàng. Rồi cơ duyên khiến tôi tham gia nhiều chương trình truyền hình về ẩm thực, những điều đó rất vui và hữu ích. Tôi có ước mơ mang đến và phổ biến rộng rãi những bí quyết nấu ăn để khỏe và đẹp cho bà con Việt Nam. Và tôi vẫn đang có cơ hội thực hiện ước mơ đó từng ngày.

ESQ: Vệ sinh thực phẩm luôn là điểm yếu của ẩm thực Việt Nam và người dân cũng không quá quan tâm đến chế độ ăn uống đúng khoa học. Đây là ước mơ không dễ thực hiện của anh đấy.

JL: Tôi biết con đường đó dài nhưng tôi đủ kiên nhẫn và nhiệt huyết.

ESQ: Tôi nghĩ nhu cầu góp phần mình cho xã hội tốt đẹp hơn là một tố chất của người thành công!

JL: Tôi sẵn lòng tham gia những công việc cộng đồng, phi lợi nhuận để giúp những người có hoàn cảnh khó khăn. Hiện tôi cùng anh Đại Nghĩa đi làm giếng nước cho bà con bị hạn hán. Việc cho đi khiến đời sống chúng ta tốt đẹp hơn phải không? Bản thân muốn trở thành đầu bếp thành công thì phải có tình yêu với việc nấu nướng. Có tình yêu thì sẽ đủ nghị lực vượt qua khó khăn. Năm 2010, tôi phải phẫu thuật và không thể đứng bếp hơn một năm vì mất đi vị giác. Bạn có thể thấy, điều đó khủng khiếp ra sao với một đầu bếp. Chính tình yêu và đam mê đã giúp tôi vượt qua chuỗi ngày đen tối đó. Sau khi khỏe lại, tôi đã sáng tạo ra những món ăn mới trong bộ sưu tập My True Colours để nói về những cảm xúc giằng xé và niềm tin trong đời sống của mình. Bạn muốn sống đời hạnh phúc thì cũng phải đặt tình yêu vào đời sống. Tôi nghĩ đơn giản vậy.

ESQ: Anh thích là một ngôi sao nấu bếp ở Việt Nam hay ở Mỹ?

JL: Hai năm trước tôi sẽ nói là Mỹ. Nhưng giờ tôi thích ở Việt Nam hơn. Tôi muốn góp phần mình để làm cho xứ sở quê hương mình ngày càng tốt đẹp hơn. Việt Nam mở lòng thương tôi và tôi cũng trao tình yêu cho Việt Nam.

ESQ: Cảm ơn anh đã chia sẻ.

BÀI: HẬU NGUYỄNẢNH: KARSTEN ĐẶNG